TỊNH ĐỘ PHẬT THỪA
25/04/2018
PHỤC HỒI PHẬT QUANG
25/04/2018

Ý NGHĨA CÂU NHẤT TÂM BẤT LOẠN

(Bài này trích ra từ cuốn sách “TỊNH ĐỘ THỰC CHỨNG”).

Đa số chúng ta xưa nay thường thắc mắc về câu nói “Nhất tâm bất loạn” của Ngài Cưu Ma La Thập dịch. Thậm chí, có một số người còn hiểu lầm cho rằng Ngài dịch không được chính xác. Giờ tôi xin phân tích để quý bạn xem lời của Ngài dịch có chính xác hay không?

Kính thưa quý bạn! Lời của Ngài Cưu Ma La Thập dịch “Nhất tâm bất loạn” là hoàn toàn chính xác. Không những là chính xác mà còn có dụng ý thâm sâu. Vì có dụng ý thâm sâu nên khiến chúng ta hiểu lầm cho rằng Ngài dịch không được chính xác. Chúng ta xưa nay thường nghĩ rằng: “Làm sao người niệm Phật có thể đạt đến “Nhất tâm bất loạn” vì điều này vô cùng khó khăn và nếu như mình niệm Phật cả đời mà vọng tưởng vẫn còn, thì làm sao có cơ hội được vãng sanh?”. Tóm lại, chúng ta lo lắng rất nhiều về câu “Nhất tâm bất loạn” của Ngài Cưu Ma La Thập dịch.

Kính thưa quý bạn! Chúng ta lo lắng là vì không hiểu được ý của Ngài. Thật ra, ý của Ngài dịch rất là đơn giản, nhưng vì chúng ta không hiểu nên mới trở thành phức tạp. Câu “Nhất tâm bất loạn” mà Ngài dịch là nói trên chân tâm của ta, không phải nói trên tâm vọng tưởng, chấp trước của ta. Vọng tưởng và nghiệp chướng của chúng ta không bao giờ hết. Nếu có thể, thì Phật không cần dạy chúng ta pháp tu niệm Phật để đới nghiệp vãng sanh. (Đới nghiệp, nghĩa là mang theo nghiệp tội của mình đi về cõi Phật; vãng sanh, nghĩa là ta được sanh về cõi Phật để tu thành Phật). Chúng ta xưa nay không dùng tâm Phật của mình để nhìn sự việc, mà chúng ta chỉ dùng tâm vọng tưởng và chấp trước của mình để nhìn sự việc, nên mới hiểu lầm ý của Ngài. Câu “Nhất tâm bất loạn” của Ngài dịch có ý nghĩa như thế này: Khi chúng ta phát tâm niệm Phật để thành Phật, là đã phát cái tâm Phật của mình để niệm Phật rồi. Lúc mới phát tâm tu niệm, dĩ nhiên ta sẽ thấy vọng tưởng kéo đến dồn dập. Niệm một thời gian thì tâm Phật của ta sẽ được thức tỉnh. Khi tâm Phật được thức tỉnh thì ta mới biết phân biệt đâu là tốt xấu, chánh tà. Niệm tinh tấn lâu ngày thì trí tuệ của ta sẽ được khai mở. Khi trí tuệ được khai mở thì ta sẽ thấy được tâm tham, sân, si của mình (tức là thấy được tâm loạn của mình). Nhờ thấy được mà ta mới hàn phục được tâm loạn của mình (tâm loạn, không phải vọng tưởng loạn).

Lúc đó, ta sẽ hạ quyết tâm niệm Phật để thành Phật, cho dù vật đổi sao dời hay vũ trụ có sụp đổ, thì ta vẫn kiên định giữ câu A Mi Đà Phật cho tới ngày vãng sanh.

Nhất = là một lòng;

Tâm = là chuyên tâm niệm Phật;

Bất = là không thoái chuyển;

Loạn = là không bị loạn tâm mê hoặc.

Như vậy, cho thấy câu “Nhất tâm bất loạn” của Ngài Cưu Ma La Thập dịch là hoàn toàn chính xác và đúng với ý nghĩa Kinh Phật.

Còn câu “Nhất tâm hệ niệm” của Ngài Huyền Trang dịch, là Ngài nói trên căn cơ hiểu biết của chúng sanh, Ngài hoàn toàn không nói trên sự hiểu biết của Ngài, đây là khổ tâm và dụng ý của Ngài. Tại sao? Vì Ngài Huyền Trang thấy câu “Nhất tâm bất loạn” của Ngài Cưu Ma La Thập dịch quá cao sâu, nên Ngài lo căn cơ của chúng sanh không hiểu thấu. Vì muốn độ chúng sanh nên Ngài dịch thành “Nhất tâm hệ niệm”. Vì Ngài biết rõ chỉ cần chúng sanh nhất tâm hệ niệm, thì chúng sanh sẽ đạt đến “Nhất tâm bất loạn”.

Tóm lại, Ngài Cưu Ma La Thập dịch “Nhất tâm bất loạn” là dịch trên tâm của chúng sanh, còn Ngài Huyền Trang dịch “Nhất tâm hệ niệm” là dịch trên căn cơ của chúng sanh. Nếu chúng ta nhập hai câu dịch của hai Ngài chung lại với nhau, thì sẽ thấy thập toàn và thập mỹ vì hai câu này bổ túc và tương trợ cho nhau. Hai câu này giúp cho chúng ta được nhiều lợi lạc và hiểu biết từ khi phát tâm cho tới khi thành Phật. Công đức của hai Ngài Sư tổ thật là vô lượng vô biên.